Chương 1.1

Đối với một người mà nói, ai cũng một lần mang trong mình sự đam mê. Thế nhưng đối với Seo Jin Oh, hai chữ đó lại khá mơ hồ. Người đó có đôi mắt đậm, sâu thẳm cùng với sóng mũi thẳng rất Tây, so với mấy chàng diễn viên kia lại càng có sức hút hơn hẳn. Ai đi trên đường cũng chừng 1,2 lần nghoảnh lại, thế nào cũng buông một câu, Seo Jin Oh quá đẹp trai. Còn nếu đang đi bộ thì hai, ba người cũng không thể quên được dáng người của Seo Jin Oh mà quay lại nhìn. Ngay cả bây giờ khi anh mở cửa bước vào, ánh nhìn của mấy cô gái đứng ngay cửa cũng tự động hướng về anh. Lúc nào cũng vậy, Jin Oh chỉ đáp lại một cách lịch sự kiểu như chỉ liếc vội một cái là xong. Anh đã học được từ thời mẫu giáo việc phản ứng với việc người khác quan tâm mình. Bởi vì chỉ với một ánh nhìn thoáng qua thôi, Jin Oh cũng đủ khiến người khác phấn khởi nên đứng lại bắt chuyện là không cần thiết lắm. Đến mức này dù muốn hay không thì anh vẫn phớt lờ với gương mặt lạnh lùng. Con người thật phiền phức. Anh cảm thấy nặng nề khi nhìn vào ánh mắt đầy hi vọng của họ chỉ bởi một hành động vặt vãnh của mình. Rốt cuộc họ thật sự muốn gì khi nhìn mình như thế chứ? Dần dà anh cũng quen với việc đó nhưng thỉnh thoảng vẫn hay bực bội. Riết rồi thành quen, lạnh lùng như thế. Quả nhiên Jin Oh chỉ muộn một chút là Hyun Seok nhìn vào điện thoại và lộ rõ vẻ mặt nghiêm trọng. Jin Oh bước tới và vội ngồi trước mặt Hyun Seok với gương mặt như không có chuyện gì xảy ra.

(Visited 8 times, 1 visits today)

You might be interested in

LEAVE YOUR COMMENT

Your email address will not be published. Required fields are marked *